Hiển thị các bài đăng có nhãn luu van hao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn luu van hao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Con đê quê tôi ký ức một thời - lưu văn hảo

Ngày xưa, bên ven đê là một con đường trải nhựa đẹp đẽ, nó là con đường quốc lộ 6 cũ chạy qua địa phận xã chúng tôi, con đường huyết mạch từ thủ đô nên vùng tây bắc việt nam, nhất là cuộc kháng chiến chống pháp năm 1954 làm chấn động địa cầu, con đê đã đưa đoàn quân giải phóng nên và dành chiến thắng khi trở về, sự thăng trần của lịch sử.

Đường quốc lộ mới bây giờ cách quộc lộ cũ của chúng tôi khoảng vào 1km, con đường đầy huyền thoại đó bây giờ chỉ còn là con đường bỏ hoang, không có người đi lại.
Những buổi trưa hè nóng bức những rặng tre xanh bát ngát, bóng cây tỏa ngát ngút trời, con đê những hoài niệm còn dang dở, những mối tình say đắm, những buổi chiều tà thú hút lòng người.
Về mùa gặt, con đê còn là nơi cho chúng tôi phơi rơm, mỗi nhà có một khoảng để phươi những cọng rơm vàng tươi, để có được những cọng rơm đó, chúng tôi phải đi đê hong cho nó khô, mưa thì phải đi rọn dẹp không sợ nó hỏng mất rơm, chiều tà nhiều xe rơm tươi được trở từ trong làng ra ngoài để phơi, nhà nhà kéo rơm người người kéo rơm, một vài ngày khi rơm khô thì người dân lại tấp lập ra thu gom lại để dùng cho đun nấu và dành cho châu bò vào mùa khô.
Chính những đống rơm cao ngút lại là nơi cho chúng tôi nô đùa, những đống rơm họ thu dọn chiều tối hôm trước thì sáng hôm sau họ ra như bãi chiến trường, họ có làm được gì đâu mặc dù họ biết chỉ có chúng tôi mới có thể làm nó ra nông nỗi đó, chúng tôi chỉ nghe bài ca không quên chứ không có những trận đòn roi. Họ có nói có chửi thì cũng không làm gì được lũ gọi là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò ấy.
Khi người dân quê tôi thu hoạch lúa thì là lúc chúng tôi chăn trâu bò cũng đỡ vất vả hơn, nhưng lại làm cho chúng tôi mạnh động hơn, vì không phải lo là bò sẽ ăn lúa nữa, chúng tôi có thể chơi đùa từ sáng đến tối mà không biết mệt, những kẻ hiếu động và cũng rất mạnh động.
Những buổi chiều ra đê ngồi hóng mát sua đi những bồn bề của công việc, nhìn ngắm quê hương ngày càng đổi mới, khang trang hơn, tuy chúng tôi không còn được nô đùa nữa nhưng kỷ niệm và ký ức mãi mãi là thứ tinh thần mà chúng tôi còn giữ lại được.
Tiếng kẻng dục dã chúng tôi về, kẻng cấm của làng tôi vong về là lúc 10h đêm, thời đó chúng tôi thường bị những tiếng kẻng báo hiệu là chúng tôi phải về nhà.
Nó không phải chỉ là nơi chúng tôi vui đùa mà nó còn là nơi dân làng chúng tôi ra hóng mất những buổi tối nóng lực của mùa hè, những lần mất điện thì cả xom tôi kéo nhau ra đê ngồi thành từng nhóm từng nhóm, tiếng nói cười vang vọng khắp con đê, nó giống như một con phố ban đêm, không đèn đóm, chỉ có tiếng cưới vui của các các ông các bà ... và những đứa bé còn nằm trong lôi.
Nó còn in dấu chân của tuổi trẻ chúng tôi, tuổi còn để chỏm, ký niệm và những tháng năm chúng tôi gắn bó với nó, chúng tôi luôn cảm ơn và khắc ghi hình bóng con đê cho đến khi không còn trên cõi đời này nữa.
Hà nội : ngày 14 - 04 - 2016
Lưu Văn Hảo



Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Con đê quê tôi đồng trữ phú nghĩa chương mỹ hà nội - lưu văn hảo p2

Con đê nó không chỉ là nơi chúng tôi vui vẻ đùa vui với nó sau những buổi chiều tan trường, nó còn mang trong mình nghĩa cử cao đẹp và yêu thương sâu sắc, gánh năng trên vai một sứ mệnh thiêng liêng.

Nó sinh ra là để bao bọc để yêu thương, đùm bọc những người dân, nếu không có nó mỗi lần có những cơn lũ từ đầu nguồn đổ về không có sức chông đỡ thì những thiệt hạ của những con lũ là không thể kể được.
Cơn lũ lịch sử năm 1971 tôi không được chứng kiến nhưng ông bà bố mẹ tôi kể lại nó là cơn lũ lịch sử đối với quê hương chúng tôi, nó nhấn chìm tất cả dưới 1 biển nước mênh mông, nếu không có nó các bạn hình dung ra sao ? các bạn cũng biết là những cơn lũ nó không từ bỏ thứ gì cả, nhưng con đê lại là nơi hiền hòa nó đủ sức mạnh để làm giảm đi khả năng của cơn lũ.

Những cơn mưa mùa hạ, những hạt mưa của mùa xuân, con mưa bất chợt của mù thu, và những cơn mưa phùn của mùa đông giá lạnh, trên lưng đê vui vẻ và cười vang nhất là những đứa trẻ thơ ngây của chúng tôi, những đứa trẻ chỉ biết chơi đùa với những buổi tan trường, hồn nhiên và vô tư.
Ngày xưa, con đê làng tôi chỉ có một của mở vào làng người dân đi làm chỉ đi qua cổng đê đó, cả xã chúng tôi có rất nhiều thôn nhưng chỉ duy nhất thôn tôi các biệt với các thôn khác bằng con đê. Cổng đê cũng là nơi diễn ra các cuộc chiến không cân sức của mọi người, khi con trai làng khác đến tán con gái làng tôi, điều đầu tiên họ phải chạm mặt không phải là cô gái, không phải là bố mẹ cô gái, cũng không phải là gia đình họ hàng của cô gái, mà là người họ phải trạm mặt khi vào làng chính là chúng tôi, thế hệ của chúng tôi đã bảo vệ con gái làng mình trước những nanh vuốt của những con bọ cánh cứng, những như những nguy hiểm rình rập từ bên ngoài, chúng tôi là những dũng sĩ bảo vệ cho con gái trong làng, nhưng than ôi đáp lại thì sao ?

Mỗi buổi chiều tan học là chúng tôi lại bắt đầu những trò tiêu khiển trên đê, những trò đó chỉ còn lại trong ký ức, vì chúng tôi nay đã lớn, đã trưởng thành, muốn quay lại thời trâu trẻ nhưng con đê đã bị khuyết mất 1 phần. Đoạn đê mà chúng tôi thường xuyên chơi đùa với tuổi thơ nay không còn nữa, thay vào đó là sân đình khang trang đẹp đẽ, đoạn đê đã để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm rất đẹp về một thời học sinh, một thời vô ưu vô tư.
Làn cỏ xanh miên man đâu đó,
Lòng mẹ hiền vời vợi trời cao,
con đê đó tuổi thơ tôi ấp ủ,
đoạn đường về đã mất dấu em thơ.

Phần tiếp theo : Tiếng kẻng cấm dục dã cúng tôi về.
Hà nội, ngày 13-04-2016
Lưu Văn Hảo