Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Con đê quê tôi đồng trữ phú nghĩa chương mỹ hà nội - lưu văn hảo p2

Con đê nó không chỉ là nơi chúng tôi vui vẻ đùa vui với nó sau những buổi chiều tan trường, nó còn mang trong mình nghĩa cử cao đẹp và yêu thương sâu sắc, gánh năng trên vai một sứ mệnh thiêng liêng.

Nó sinh ra là để bao bọc để yêu thương, đùm bọc những người dân, nếu không có nó mỗi lần có những cơn lũ từ đầu nguồn đổ về không có sức chông đỡ thì những thiệt hạ của những con lũ là không thể kể được.
Cơn lũ lịch sử năm 1971 tôi không được chứng kiến nhưng ông bà bố mẹ tôi kể lại nó là cơn lũ lịch sử đối với quê hương chúng tôi, nó nhấn chìm tất cả dưới 1 biển nước mênh mông, nếu không có nó các bạn hình dung ra sao ? các bạn cũng biết là những cơn lũ nó không từ bỏ thứ gì cả, nhưng con đê lại là nơi hiền hòa nó đủ sức mạnh để làm giảm đi khả năng của cơn lũ.

Những cơn mưa mùa hạ, những hạt mưa của mùa xuân, con mưa bất chợt của mù thu, và những cơn mưa phùn của mùa đông giá lạnh, trên lưng đê vui vẻ và cười vang nhất là những đứa trẻ thơ ngây của chúng tôi, những đứa trẻ chỉ biết chơi đùa với những buổi tan trường, hồn nhiên và vô tư.
Ngày xưa, con đê làng tôi chỉ có một của mở vào làng người dân đi làm chỉ đi qua cổng đê đó, cả xã chúng tôi có rất nhiều thôn nhưng chỉ duy nhất thôn tôi các biệt với các thôn khác bằng con đê. Cổng đê cũng là nơi diễn ra các cuộc chiến không cân sức của mọi người, khi con trai làng khác đến tán con gái làng tôi, điều đầu tiên họ phải chạm mặt không phải là cô gái, không phải là bố mẹ cô gái, cũng không phải là gia đình họ hàng của cô gái, mà là người họ phải trạm mặt khi vào làng chính là chúng tôi, thế hệ của chúng tôi đã bảo vệ con gái làng mình trước những nanh vuốt của những con bọ cánh cứng, những như những nguy hiểm rình rập từ bên ngoài, chúng tôi là những dũng sĩ bảo vệ cho con gái trong làng, nhưng than ôi đáp lại thì sao ?

Mỗi buổi chiều tan học là chúng tôi lại bắt đầu những trò tiêu khiển trên đê, những trò đó chỉ còn lại trong ký ức, vì chúng tôi nay đã lớn, đã trưởng thành, muốn quay lại thời trâu trẻ nhưng con đê đã bị khuyết mất 1 phần. Đoạn đê mà chúng tôi thường xuyên chơi đùa với tuổi thơ nay không còn nữa, thay vào đó là sân đình khang trang đẹp đẽ, đoạn đê đã để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm rất đẹp về một thời học sinh, một thời vô ưu vô tư.
Làn cỏ xanh miên man đâu đó,
Lòng mẹ hiền vời vợi trời cao,
con đê đó tuổi thơ tôi ấp ủ,
đoạn đường về đã mất dấu em thơ.

Phần tiếp theo : Tiếng kẻng cấm dục dã cúng tôi về.
Hà nội, ngày 13-04-2016
Lưu Văn Hảo


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét