Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

AI BẢO KHỞI NGHIỆP KHÔNG CẦN VỐN ?!! - LƯU VĂN HẢO



Khi bạn đọc và hiểu thông điệp stt này,
Tôi tin chắc đa số các bạn sẽ nảy sinh một vài điều thú vị mà trước đây bạn chưa tính đến.
Có thể bài viết này khá dài, nhưng không dài như thông điệp mà tôi muốn nói.

Đối với tôi, VỐN là NGUỒN LỰC, mà nguồn lực là NHIÊN LIỆU giúp PHƯƠNG TIỆN đưa mình đi đến mục tiêu, phương tiện là VIỆC chúng ta làm để đạt được mục tiêu, mục tiêu là nơi chúng ta muốn đi đến.
Ví dụ: tôi muốn đi từ quê lên Thái Nguyên:
Điều gì sẽ sảy ra nếu tôi không biết rõ điểm đến?
Sẽ ra sao nếu tôi không biết đi đường nào dễ hơn, gần hơn?
Sẽ ra sao nếu tôi không có bản đồ và vừa đi vừa hỏi đường?
Có thể tôi sẽ bị lạc đường, lúc đó tôi sẽ tốn rất nhiều thời gian, công sức, tiền bạc...
Sẽ ra sao nếu tôi không có phương tiện để đi? Hoặc không có đủ nhiên liệu cho phương tiện để đi đến Thái Nguyên?
............ Rất nhiều tình huống có thể sảy ra.
Nhưng...
Tôi thấy, sự thật là
Đa số chúng ta, trong kinh doanh và các hoạt động trong cuộc sống. Chúng ta ít khi xác định rõ "Mình thực sự muốn cái gì? Tại sao mình muốn cái đó?" Thế mà lại cứ quanh quẩn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi "mình phải làm gì để đạt được cái... mà mình không biết rõ là cái gì?"
Không thánh thần nào có thể cho chúng ta cái mà chúng ta không nói rõ đó là cái gì!
Vũ trụ rất cân bằng, hãy nói với vũ trụ biết rõ cái mà mình muốn và giải thích lý do chính đáng để chứng minh mình xứng đáng có được điều đó. Rồi vũ trụ sẽ chỉ cho chúng ta cách làm và đưa những con nguồn lực đến hỗ trợ để có được cái mình muốn...
Đa số những người mới khởi nghiệp thường nói là họ ít vốn hoặc không có vốn, và cũng có những người bảo là khởi nghiệp không cần vốn!
Tôi thấy vấn đề không phải là không có vốn hay không cần vốn, mà vấn đề là định nghĩa VỐN LÀ GÌ.
Nếu bó hẹp VỐN chỉ là TIỀN thì đa số chúng ta luôn cảm thấy mình luôn thiếu vốn để bắt đầu một việc gì đó.
Đối với góc nhìn của tôi: VỐN không chỉ là TIỀN, mà còn là THỜI GIAN, SỨC KHỎE, MỐI QUAN HỆ, KIẾN THỨC, KINH NGHIỆM, UY TÍN, CƠ HỘI và hai cái bí mật nữa.
Bạn tự hỏi chính mình xem: xung quanh nơi bạn sinh sống và bản thân bạn có bao nhiêu cơ hội? Bao nhiêu mối quan hệ? Bạn có bao nhiêu thời gian? Sức khỏe? Kiến thức? Kinh nghiệm? Uy tín?... và bao nhiêu tiền?
Bạn hãy thử xếp TIỀN đứng cuối cùng hoặc bỏ ra ngoài bộ những nguồn vốn để khởi nghiệp, bạn tự kiểm tra xem bạn có bao nhiêu VỐN?
Tôi thấy, vấn đề không phải là chúng ta không có vốn, mà là chưa trân trọng và sử dụng hiệu quả những gì mình đang có.
Nói đến đây, tôi lại nhớ đến quy luật LƯỢNG và CHẤT. Phân tích ra thì nhiều nhiều lắm...
Nhưng mà thôi,
Túm lại là:
TIỀN là một phần của VỐN
VỐN là NGUỒN LỰC
NGUỒN LỰC là NHIÊN LIỆU cho PHƯƠNG TIỆN
PHƯƠNG TIỆN là THỨ MÌNH LÀM để đạt được THỨ MÌNH MUỐN.
Túm lại là: Bạn và tôi - chúng ta có sẵn tất cả nguồn lực để khởi nghiệp!
Hãy trân trọng và sử dụng hiệu quả những gì mình đang có, rồi cái gì đến sẽ đến.
Ngày HÔM QUA mình THU HẠT.
Ngày HÔM NAY mình GIEO HẠT và CHĂM SÓC.
NGÀY MAI mình THU HOẠCH.
Ngày hôm nay mình cứ làm tốt việc của ngày hôm nay đi, việc thu hoạch cứ để ngày mai, cứ như thế rồi chuyện gì đến sẽ đến theo quy luật LƯỢNG và CHẤT.
Bật mí cho bạn biết:
Tôi cũng có thể là VỐN của bạn đấy!
Vì tôi có thể chia sẻ cho bạn cơ hội kinh doanh, mối quan hệ, thời gian, sức khỏe, kiến thức, kinh nghiệm... và tinh thần 😀😃😄
Khi bạn chưa giàu, hãy ra ngoài để người giàu LỢI DỤNG bạn!
Khi bạn giàu, đừng để người khác lợi dụng bạn.
Chúc bạn sử dụng nguồn vốn hiệu quả để có nhiều vốn hơn và để giúp được nhiều người khác có cuộc sống hạnh phúc và thành công hơn.
(Bài viết lủng củng, thông điệp khó hiểu, nếu muốn hiểu rõ hơn, hãy ngóng BẢN ĐỒ NGUỒN LỰC ĐỂ THÀNH CÔNG bạn nhé 😀😃😄)


Bùi Mạnh Ly

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Câu Chuyện Của Nhà Sư - LƯU VĂN HẢO

Một cô gái đến tìm một nhà sư,
Cô hỏi:
"Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá."
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng, cô buông tay làm vỡ cốc
Lúc này Nhà sư từ tốn nói:
"Đau rồi tự khắc sẽ buông
Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?"
Một chàng trai đến tìm nhà sư,
Anh hỏi:
"Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng"
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm,ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon.
Lúc này Nhà sư từ tốn nói:
"Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi.
Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên"
Bài học: Trong cs vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên & bỏ xuống chuyện của chính mình

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

Quy ước làng văn hóa Thôn Đồng Trữ - lưu văn hảo

Làng Đồng Trữ là một làng quê có từ xa xưa, trải qua bao biến thiên thay đổi và phát triển của xã hội, tên làng cũng được thay đổi qua các thời kỳ lịch sử.

Từ xưa cho đến thế kỷ XIX, Đồng Trữ thuộc huyện Mỹ Lương, phủ Quốc Oai, trấn Sơn Tây. Năm Đồng Khánh thứ 3 ( 1888 ), Đồng Trữ thuộc huyện Chương Mỹ, Tỉnh Hà Đông. Sau cách mạng tháng 8 năm 1945, Đồng Trữ thuộc xã Nghĩa Đồng. Tháng 4 / 1948 hai xã Phú Khê và Nghĩa Đồng hợp nhất thành xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Sơn Bình. Năm 1984 Đồng Trữ thộc xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ, Tỉnh Hà Tây. và ngày 01/08/2008 thôn Đồng Trữ, xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ, TP. Hà Nội.
Làng có diện tích đất tự nhiên : 121,03 ha, nằm ở phía Nam của xã Phú Nghĩa và cách trung tâm kinh tế, văn hóa của huyện Chương Mỹ khoảng 4km về phía Tây.
+ Phía Đông giáp với thôn Na Nông và thôn Đại Ơn, xã Ngọc Hòa.
+ Phía Tây giáp thôn Phù yên, xã Trường Yên.
+ Phía Nam giáp thôn Yên Trường, xã Trường Yên.
+ Phía Bắc giáp Quốc lộ 6A và thôn Nghĩa Hảo.
Với dân số khoảng 5000 nhân khẩu.
Trong thôn gồm các dòng họ cùng sinh sống quây quần bên nhau, đó là : Họ Nguyễn Duy 02 ; họ Nguyễn Văn 05 ; họ Nguyễn Ngọc 01 ; họ Nguyễn Viết 01 ; họ Nguyễn Đức 01 ; họ Trần Trung 01 ; họ Trần Bá 01 ; họ Lê Quý 01 ; họ Lê Trọng 01 ; họ Phạm Văn 01 ; họ Võ 01 ; họ Bạch Văn 01 ; họ Tống Văn 01 ; họ Tống Quang 01 ; họ Hạ Viết ; họ Lưu Văn ; họ Nguyễn Năng ; họ Nguyễn Thúc ;
 " họ Phan Văn và họ Dương " lưu ý có 2 dòng họ mình để trong ngoặc kép, mình có thấy ghi trong quy ước làng mình nhưng mình không biết là 2 dòng họ đó có tồn tại hay không.
Mỗi dòng họ có những đặc sắc riêng về nguồn gốc, xuất sứ về thờ cúng tổ tiên dòng họ. Song lại có những nét chung của người Việt Nam đó là : Cần cù, chịu khó, luôn có tinh thần đoàn kết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, phấn đấu xây dựng gia đình, dòng họ, quê hương ngày càng ấm no, văn minh và tiến bộ.
Nghề nghiệp chính của nhân dân trong làng là sản xuất nông nghiệp lúa nước, trông rau màu và một số nghề phụ khác như : Nghề mộc, ngõa, dịch vụ thương nghiệp nhỏ. Đặc biệt là những năm gần đây nghề mây trẻ giang đan đã phát triển, nhiều mặt hàng có giá trị mỹ nghệ đã được xuất khẩu sang các nước trên thế giới.
Mời các bạn xem tiếp phần 2
Nguồn : Quy ước làng văn hóa
Hà Nội, ngày 15/4/ 2016
Lưu Văn Hảo

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Con đê quê tôi ký ức một thời - lưu văn hảo

Ngày xưa, bên ven đê là một con đường trải nhựa đẹp đẽ, nó là con đường quốc lộ 6 cũ chạy qua địa phận xã chúng tôi, con đường huyết mạch từ thủ đô nên vùng tây bắc việt nam, nhất là cuộc kháng chiến chống pháp năm 1954 làm chấn động địa cầu, con đê đã đưa đoàn quân giải phóng nên và dành chiến thắng khi trở về, sự thăng trần của lịch sử.

Đường quốc lộ mới bây giờ cách quộc lộ cũ của chúng tôi khoảng vào 1km, con đường đầy huyền thoại đó bây giờ chỉ còn là con đường bỏ hoang, không có người đi lại.
Những buổi trưa hè nóng bức những rặng tre xanh bát ngát, bóng cây tỏa ngát ngút trời, con đê những hoài niệm còn dang dở, những mối tình say đắm, những buổi chiều tà thú hút lòng người.
Về mùa gặt, con đê còn là nơi cho chúng tôi phơi rơm, mỗi nhà có một khoảng để phươi những cọng rơm vàng tươi, để có được những cọng rơm đó, chúng tôi phải đi đê hong cho nó khô, mưa thì phải đi rọn dẹp không sợ nó hỏng mất rơm, chiều tà nhiều xe rơm tươi được trở từ trong làng ra ngoài để phơi, nhà nhà kéo rơm người người kéo rơm, một vài ngày khi rơm khô thì người dân lại tấp lập ra thu gom lại để dùng cho đun nấu và dành cho châu bò vào mùa khô.
Chính những đống rơm cao ngút lại là nơi cho chúng tôi nô đùa, những đống rơm họ thu dọn chiều tối hôm trước thì sáng hôm sau họ ra như bãi chiến trường, họ có làm được gì đâu mặc dù họ biết chỉ có chúng tôi mới có thể làm nó ra nông nỗi đó, chúng tôi chỉ nghe bài ca không quên chứ không có những trận đòn roi. Họ có nói có chửi thì cũng không làm gì được lũ gọi là nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò ấy.
Khi người dân quê tôi thu hoạch lúa thì là lúc chúng tôi chăn trâu bò cũng đỡ vất vả hơn, nhưng lại làm cho chúng tôi mạnh động hơn, vì không phải lo là bò sẽ ăn lúa nữa, chúng tôi có thể chơi đùa từ sáng đến tối mà không biết mệt, những kẻ hiếu động và cũng rất mạnh động.
Những buổi chiều ra đê ngồi hóng mát sua đi những bồn bề của công việc, nhìn ngắm quê hương ngày càng đổi mới, khang trang hơn, tuy chúng tôi không còn được nô đùa nữa nhưng kỷ niệm và ký ức mãi mãi là thứ tinh thần mà chúng tôi còn giữ lại được.
Tiếng kẻng dục dã chúng tôi về, kẻng cấm của làng tôi vong về là lúc 10h đêm, thời đó chúng tôi thường bị những tiếng kẻng báo hiệu là chúng tôi phải về nhà.
Nó không phải chỉ là nơi chúng tôi vui đùa mà nó còn là nơi dân làng chúng tôi ra hóng mất những buổi tối nóng lực của mùa hè, những lần mất điện thì cả xom tôi kéo nhau ra đê ngồi thành từng nhóm từng nhóm, tiếng nói cười vang vọng khắp con đê, nó giống như một con phố ban đêm, không đèn đóm, chỉ có tiếng cưới vui của các các ông các bà ... và những đứa bé còn nằm trong lôi.
Nó còn in dấu chân của tuổi trẻ chúng tôi, tuổi còn để chỏm, ký niệm và những tháng năm chúng tôi gắn bó với nó, chúng tôi luôn cảm ơn và khắc ghi hình bóng con đê cho đến khi không còn trên cõi đời này nữa.
Hà nội : ngày 14 - 04 - 2016
Lưu Văn Hảo



Thứ Tư, 13 tháng 4, 2016

Con đê quê tôi đồng trữ phú nghĩa chương mỹ hà nội - lưu văn hảo p2

Con đê nó không chỉ là nơi chúng tôi vui vẻ đùa vui với nó sau những buổi chiều tan trường, nó còn mang trong mình nghĩa cử cao đẹp và yêu thương sâu sắc, gánh năng trên vai một sứ mệnh thiêng liêng.

Nó sinh ra là để bao bọc để yêu thương, đùm bọc những người dân, nếu không có nó mỗi lần có những cơn lũ từ đầu nguồn đổ về không có sức chông đỡ thì những thiệt hạ của những con lũ là không thể kể được.
Cơn lũ lịch sử năm 1971 tôi không được chứng kiến nhưng ông bà bố mẹ tôi kể lại nó là cơn lũ lịch sử đối với quê hương chúng tôi, nó nhấn chìm tất cả dưới 1 biển nước mênh mông, nếu không có nó các bạn hình dung ra sao ? các bạn cũng biết là những cơn lũ nó không từ bỏ thứ gì cả, nhưng con đê lại là nơi hiền hòa nó đủ sức mạnh để làm giảm đi khả năng của cơn lũ.

Những cơn mưa mùa hạ, những hạt mưa của mùa xuân, con mưa bất chợt của mù thu, và những cơn mưa phùn của mùa đông giá lạnh, trên lưng đê vui vẻ và cười vang nhất là những đứa trẻ thơ ngây của chúng tôi, những đứa trẻ chỉ biết chơi đùa với những buổi tan trường, hồn nhiên và vô tư.
Ngày xưa, con đê làng tôi chỉ có một của mở vào làng người dân đi làm chỉ đi qua cổng đê đó, cả xã chúng tôi có rất nhiều thôn nhưng chỉ duy nhất thôn tôi các biệt với các thôn khác bằng con đê. Cổng đê cũng là nơi diễn ra các cuộc chiến không cân sức của mọi người, khi con trai làng khác đến tán con gái làng tôi, điều đầu tiên họ phải chạm mặt không phải là cô gái, không phải là bố mẹ cô gái, cũng không phải là gia đình họ hàng của cô gái, mà là người họ phải trạm mặt khi vào làng chính là chúng tôi, thế hệ của chúng tôi đã bảo vệ con gái làng mình trước những nanh vuốt của những con bọ cánh cứng, những như những nguy hiểm rình rập từ bên ngoài, chúng tôi là những dũng sĩ bảo vệ cho con gái trong làng, nhưng than ôi đáp lại thì sao ?

Mỗi buổi chiều tan học là chúng tôi lại bắt đầu những trò tiêu khiển trên đê, những trò đó chỉ còn lại trong ký ức, vì chúng tôi nay đã lớn, đã trưởng thành, muốn quay lại thời trâu trẻ nhưng con đê đã bị khuyết mất 1 phần. Đoạn đê mà chúng tôi thường xuyên chơi đùa với tuổi thơ nay không còn nữa, thay vào đó là sân đình khang trang đẹp đẽ, đoạn đê đã để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm rất đẹp về một thời học sinh, một thời vô ưu vô tư.
Làn cỏ xanh miên man đâu đó,
Lòng mẹ hiền vời vợi trời cao,
con đê đó tuổi thơ tôi ấp ủ,
đoạn đường về đã mất dấu em thơ.

Phần tiếp theo : Tiếng kẻng cấm dục dã cúng tôi về.
Hà nội, ngày 13-04-2016
Lưu Văn Hảo


Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Con Đường Ấy - Con Đê Đầu Làng - Lưu Văn Hảo

Quê tôi, không chỉ có dòng sông hiền hòa mà bên cạnh nó còn có cây đa, giếng nước, sân đình và con đê đầu làng, sự kết hợp đó mấy khi có nơi làng quê nào có được, sự kết hợp một cách lạ kỳ.
Giếng nước

Con đê ấy đã chứng kiến biết bao mối tình còn dang dở, biết bao mối tình thấm đẫm nước mắt và những cuộc chia tay không hề hẹn trước, sự thăng trầm của nó làm toát nên vẻ đẹp của con quê nơi tôi đang sống. Chuyện buồn vui của những trai tài gái sắc, những buổi hẹn hò đầy thơ mộng.
Giờ đây tôi đứng trước con đê ấy mà năm tháng nó đã bào mòn đi những lớp đất trên mặt, trên mặt đê không còn đẹp như thủa nào, tôi đứng đây mà lòng như chết lặng trước không gian thay đổi đến lạ kỳ, còn đường ấy chúng tôi vẫn thường qua thời bé dại, những buổi chiều hoàng hôn tắt nắng.
Con đê đó, nó không chỉ là nơi chúng tôi chơi vào buổi tối trốn học bài để chơi đùa với lũ bạn còn dại khờ, nó gắn liền với tuổi thơ của thế hệ chúng tôi khi đi chăn trâu bò và những buổi chiều đá bóng dưới những cơn mưa tầm tà của mùa hè.
Con đường ấy

Những cuộc dạo chơi đầy thơ mộng, những trận đánh nhau với con trai làng khác trên đê, và những cuộc chiến nổi loạn của những hội bạn trong làng cũng xảy ra trên đê. Ngày ấy, chúng tôi đâu có được những món đồ chơi đắt tiền như bây giờ, chúng tôi phải chơi những trò mà trẻ con bây giờ không bao giờ được biết.
Con đê mang lại cho tôi những cuộc vui chơi quên mất đường về nhà, và cũng do mải chơi đôi khi chúng tôi đã để cho trò bò ăn lúa của thôn bên, và khi bị bắt trâu bò là những trận đòn trên lưng và mông chúng tôi, giờ nghĩ lại cảm thấy vui và buồn cười,
Chiều ven đê

Giờ đây vẫn là con đê ấy vẫn là con đường ấy nhưng cõi lòng cô quạnh chợt đến quanh tôi, làm lòng tôi cảm thấy nâng nâng và sao xuyến, những ký ức lại chợt ùa về, những kỹ ức của một thời bây giờ người ta gọi là sửu nhi.
Không còn những buổi tối cùng các bạn vui trên đê, ngắm bầu trời đầy trăng sao, ngả lưng mình vào lòng đất mẹ, ngắm bầu trời đêm vào những đêm trăng thanh gió mát, gió lồng lộng thổi vào những tâm hồn bé dại thích đùa vui mà quên cả đất trời.
Mời các bạn xem tiếp phần 2
Hà nội, ngày 12-04-2016

Tuổi thơ tôi và con sông quê hiền hòa - Lưu Văn Hảo

Tôi sinh ra và lớn nên tại một vùng quê nghèo, cách Hà Nội 25 km về phía tây. Ngày xưa quê tôi có những rặng cây phi lao răng rì rào, nơi đó là những chuỗi ngày vui vẻ của tuổi thơ, rặng cây là nơi bóng mát cho những tháng ngày nóng bức và oi ả.

Con sông quê nới chay lững lờ bên rặng phi lao rì rào trong gió, tuổi thơ tôi gắn liền với dòng sông, rặng cây hiền hòa ấy, do thời gian cũng như nền kinh tế đã làm thay đổi diện mạo của làng quê binh yên ấy.
Khi xưa chúng tôi còn thơ bé đùa nghịch dưới dòng sông với những người bạn thân thương, những buổi trưa hè nóng bức và oi ả, chính con sông đã làm dịu đi cái ánh nắng nóng nực của những trưa hè,
có khi chúng tôi phải ngâm mình dưới dòng song đến 2 3 tiếng đồng hồ để tránh nắng.

Tuổi thơ của chúng tôi thật đẹp biết bao, tôi không bao giờ quên được những ký ưc về nó, về một con sông hiền hòa đã gắn liền với biết bao người thế hệ của quê tôi, bạn tôi, và những thế hệ đã đi trước tôi.
Nó còn là nơi của những nam thanh nữ tú chiều chiều dạo mát đi bên cạnh dòng sông, nó cũng là nơi của những người đi mò cua bắt ốc, tôm cá, nó chứng kiến bao nhiêu người lớn nên nhờ vào giá trị của nó.
Nhưng bây giờ vẫn là con sông quê ấy, con đường ấy đã thay đổi biết nhường nào, con sông bây giờ không còn là ký ức của tuổi thơ những đứa trẻ bây giờ, trong ký ức của nó không còn có dòng sông quê như những thế hệ của chúng tôi.

Con sông đã bị xã hội ngày nay thay đổi nó rất nhiều, đất bồi và nước thải của khu công nghiệp đã nhấn chìm tuổi thơ của chúng tôi, những đứa bé bây giờ không bao giờ biết được dòng sông ấy, nơi mà những thế hệ trước nó đã phải tránh cái nóng nực của mùa hè.
Những con người nơi đây họ vẫn vậy, nhưng con sông thì không còn được như vậy nữa, giờ đây tôi đứng trước dòng sông ấy, dòng sông đã mang bao nhiêu ký ức của tôi trong đó, tâm hồn tôi bỗng sao xuyến đế lạ kỳ, như mình đang đánh mất một thứ gì đó, thứ gì đó thiêng liêng đến lại kỳ.
Phần 2 : xem sau

Hà Nội, ngày 11 tháng 04 năm 2016.
Lưu Văn Hảo